Haruki Murakami | Biên niên ký chim vặn dây cót (Chương 26)

Biên niên ký chim vặn dây cót với tiếng hót của con chim vặn dây cót chỉ vang lên vào những thời khắc quyết định, khi con người tỉnh thức những tiếng lòng thầm kín.

 · 29 phút đọc.

Biên niên ký chim vặn dây cót với tiếng hót của con chim vặn dây cót chỉ vang lên vào những thời khắc quyết định, khi con người tỉnh thức những tiếng lòng thầm kín.

Kano Creta kể tiếp câu chuyện.

Suốt mấy ngày sau đó tôi sống trong cảm giác thân thể mình đã rời ra thành từng mảnh. Khi đi bộ, tôi không cảm thấy chân mình chạm đất. Khi ăn, tôi không cảm thấy mình đang nhai cái gì. Dù ngồi yên tôi cũng có cái cảm giác khủng khiếp là thân thể tôi hoặc đang rơi mãi không ngừng hoặc đang trôi dưới quả bóng bay khổng lồ trong không gian vô tận. Tôi không còn kết nối được những cử động và cảm giác của thân thể tôi. Những cử động và cảm giác của thân thể, chúng cứ vận hành theo ý chúng mà chẳng liên quan gì đến ý chí của tôi, chẳng có trật tự hay phương hướng nào hết. Mà tôi thì chẳng thể nào an định cơn hỗn loạn trầm kha này. Tôi chỉ còn cách đợi cho mọi cái ổn lại dần khi đến đúng hạn kỳ của nó. Tôi giam mình trong buồng riêng từ sáng đến tối, hầu như chẳng ăn gì, nói thác với gia đình rằng tôi không được khoẻ.

Mấy ngày trôi qua như thế, ba bốn ngày gì đó. Thế rồi hết sức đột ngột, mọi thứ nguôi đi, như thể cơn gió dại ào qua rồi đi mất. Tôi nhìn quanh, rồi xem xét chính mình, và tôi nhận ra mình đã trở thành một con người mới, hoàn toàn khác tôi trước kia. Đây là cái tôi thứ ba của tôi. Cái tôi đầu tiên là cái tôi đã từng bị đày đoạ bởi cái đau vô cùng tận. Cái tôi thứ hai là cái tôi từng sống trong tình trạng vô cảm hoàn toàn không biết đến cái đau. Cái tôi đầu tiên là tôi ở trạng thái nguyên thuỷ, không sao dứt được khỏi cổ cái ách nặng trình trịch của cái đau. Và khi tôi thử dứt bỏ nó – nghĩa là khi tôi thử tự sát mà không được – tôi đã trở thành cái tôi thứ hai: một cái tôi trung gian. Quả thật là cái đau từng hành hạ tôi cho đến lúc đó đã biến mất, nhưng đồng thời mọi cảm giác khác cũng cùng với nó mà thoái lui, mờ nhạt đi. Ý chí muốn sống của tôi, sinh lực của thể xác tôi, khả năng tập trung tư tưởng của tôi, tất cả đều biến mất cùng cái đau. Và khi tôi đã kinh qua chặng quá độ kỳ lạ đó thì sinh ra một cái tôi hoàn toàn mới. Liệu cái tôi này có phải là cái tôi mà tôi cần phải trở thành sau khi trải qua toàn bộ chuyện đó không, tôi không biết. Nhưng tôi có cái cảm giác, dù có thể mù mờ đến đâu đi nữa, rằng ít nhất tôi đang đi đúng hướng.

Kano Creta ngước mắt lên nhìn tôi như muốn nghe xem tôi có ấn tượng thế nào về những gì cô kể. Hai tay cô vẫn đặt trên bàn.

– Vậy là cô muốn nói rằng chính gã đàn ông đó đã cho cô một cái tôi mới, phải không? – tôi nói.

– Có lẽ vậy – Kano Creta gật đầu nói. Khuôn mặt cô vô cảm như đáy một cái ao cạn.

– Được gã đàn ông đó vuốt ve, ôm ấp, nhờ hắn mà được hưởng khoái cảm tình dục ghê gớm đến nhường đó lần đầu tiên trong đời, tôi trải qua một sự thay đổi lớn lao về thể xác. Tại sao điều đó xảy ra, và tại sao chính gã đàn ông đó chứ không phải ai khác làm điều đó xảy ra, tôi không thể hiểu.

Nhưng dù thế nào thì thế, sự thực vẫn là kết cuộc tôi thấy mình ở trong một vỏ bọc hoàn toàn mới. Và khi đã vượt qua cơn bấn loạn sâu xa mà ban nãy tôi vừa nói, tôi muốn nhận lấy cái tôi mới này như là cái tôi đúng hơn, dù chỉ vì một lý do rằng tôi đã thoát được khỏi cơn vô cảm triền miên vốn từng là ngục tù nghẹt thở đối với tôi.

Nhưng dẫu sao cái dư vị khó chịu vẫn còn dai dẳng suốt một thời gian dài như một cái bóng đen. Mỗi khi nhớ lại mười ngón tay hắn đã đút vào trong tôi, mỗi khi nhớ lại cái thứ lùm lùm, nhơn nhớt đã chui ra khỏi (hay là theo tôi cảm thấy đã chui ra khỏi) người tôi, tôi lại thấy bất an khủng khiếp.

Trong tôi tràn ngập nỗi căm giận – và thất vọng – mà tôi không thể làm gì được. Tôi muốn xoá sạch chuyện xảy ra ngày hôm đó ra khỏi ký ức, nhưng điều đó tôi không làm được bởi gã đàn ông kia đã mở tung một cái gì đó sâu trong thân thể tôi. Cảm giác mình đã bị bật tung cứ bám riết lấy tôi, khăng khít không rời với ký ức về gã đàn ông đó, cùng với cảm giác rõ ràng mình đã bị ô uế. Đó là một cảm giác thật mâu thuẫn. Ông có hiểu ý tôi không? Sự biến đổi đã xảy ra với tôi kia hiển nhiên là đúng, là chính đáng, nhưng sự biến đổi đó gây ra bởi một cái gì đó cực bẩn thỉu, một cái gì đó sai trái. Sự mâu thuẫn này – sự giằng xé này – cứ giày vò tôi suốt một thời gian rất lâu.

Kano Creta lại nhìn hai bàn tay mình đang đặt trên bàn.

– Sau đó tôi thôi không bán mình nữa. Việc đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, – khuôn mặt Kano Creta vẫn vô cảm? – cô chỉ đơn giản bỏ ngang thế được à? – tôi hỏi.

Cô gật đầu.

– Vâng, thế thôi. Tôi không nói gì với ai, chỉ thôi không bán mình nữa, nhưng chẳng sao cả. Tôi hầu như không ngờ lại dễ dàng đến thế. Tôi cứ nghĩ người ta ít nhất cũng sẽ gọi điện cho tôi, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho cái lúc đó, nhưng đợi mãi không thấy. Họ không nói năng gì với tôi hết. Họ biết địa chỉ của tôi. Họ biết số điện thoại của tôi. Họ có thể đe doạ tôi chứ.

Nhưng chẳng có gì xảy ra cả.

Vậy, ít nhất là ở bề ngoài, tôi đã trở thành một cô gái bình thường. Đến lúc đó tôi đã trả hết cho bố mẹ những gì tôi còn nợ, lại dành dụm được một khoản tiền kha khá. Với số tiền tôi trả, ông anh tôi đã mua một chiếc ô tô mới cáu khác để lại phí thời giờ lái loanh quanh, nhưng anh ấy chẳng bao giờ hình dung nổi tôi đã phải làm gì để trả nợ cho anh ấy.

Tôi cần thời gian làm quen với cái tôi mới của mình. Cái tôi mới này của tôi, nó là loại sinh thể nào? Nó vận hành ra sao? Nó cảm thấy cái gì, cảm thấy thế nào? Từng thứ một như vậy tôi đều phải trải nghiệm, phải ghi nhớ tích luỹ. Ông có hiểu điều tôi nói không? Hầu như tất cả những gì ở trong tôi đều đã chảy hết ra ngoài, đã mất. Giờ đây tôi hoàn toàn mới, nhưng cũng hoàn toàn trống rỗng. Tôi phải xây dựng cái mà tôi gọi là tôi này, hay đúng hơn, tự mình làm ra từng cái một trong những cái hình thành nên tôi.

Về danh nghĩa tôi vẫn còn là sinh viên, nhưng tôi không có ý định quay lại trường. Mỗi sáng tôi ra khỏi nhà, đến công viên, ngồi một mình trên băng ghế suốt ngày, chẳng làm gì cả. Hoặc tôi đi lang thang quanh quẩn những lối đi trong công viên. Khi trời mưa tôi đến thư viện, đặt một cuốn sách trên bàn trước mặt, vờ đọc. Đôi khi tôi bỏ suốt một ngày đi xem phim hoặc lái ô tô quanh thành phố theo tuyến vòng cung Yamanote. Tôi cảm thấy mình đang trôi trong một không gian tối om om, đơn độc một mình. Tôi chẳng có ai để xin một lời khuyên. Giá như chị Malta của tôi có đó thì tôi đã có thể chia sẻ mọi điều với chị, nhưng dĩ nhiên lúc đó chị đang ở rất xa, đang lánh mình tu tập trên đảo Malta. Tôi không biết địa chỉ của chị. Tôi không có cách nào liên lạc với chị ấy cả. Cho nên tôi phải tự mình giải quyết những vấn đề đó. Thế nhưng, dù cô đơn, tôi không cảm thấy bất hạnh. Tôi nay đã có thể nắm chặt chính mình. Ít nhất là nay tôi có một cái tôi để nắm chặt lấy.

Cái tôi mới của tôi cảm nhận được cái đau, tuy rằng không đau ghê gớm như trước. Tôi cảm nhận được cái đau, nhưng tôi cũng học được một cách để thoát khỏi cái đau. Nghĩa là tôi nay có thể tách lìa khỏi cái tôi vật chất đang cảm nhận cái đau. Ông có hiểu điều tôi nói không? Tôi nay đã có thể chia mình ra thành một cái tôi vật chất và một cái tôi phi vật chất. Miêu tả thế thì có thể hơi khó hiểu, nhưng một khi đã học được cách đó, ông sẽ thấy không khó chút nào. Mỗi khi cái đau xuất hiện, tôi lại rời khỏi cái tôi vật chất. Cũng như khi có ai đó xuất hiện mà ta không muốn gặp thì ta lẳng lặng bỏ sang phòng bên. Việc ấy rất tự nhiên. Tôi nhận thấy cái đau đã xuất hiện trên thân thể tôi, tôi cảm thấy sự hiện hữu của cái đau, nhưng tôi không ở đó. Tôi đang ở phòng bên. Thế là cái ách đau đớn không còn đè nặng tôi được nữa.

– Có phải hễ khi nào muốn là cô đều có thể tách ra khỏi mình như vậy không?

– Không, – Kano Creta nghĩ một chút rồi nói.

– Đầu tiên tôi chỉ có thể làm vậy khi cơ thể tôi đang chịu một cái đau vật lý. Cái đau là chìa khoá để có thể tách đôi ý thức của tôi. Về sau, nhờ chị Malta giúp, tôi học được cách làm vậy tuỳ ý muốn ở mức độ nào đó. Nhưng đó là mãi về sau này.

Chẳng bao lâu sau tôi nhận được thư của chị Malta. Chị ấy cho biết cuối cùng chị ấy cũng đã hoàn thành ba năm tu tập trên đảo Malta và một tuần nữa sẽ trở về Nhật. Chị ấy định từ nay về sau sẽ sống hẳn ở Nhật. Tôi hết sức vui mừng khi nghĩ mình sẽ gặp lại chị. Chị em tôi xa nhau đã gần tám năm. Như tôi đã nói trước đây, chị Malta là người duy nhất trên đời này mà tôi có thể kể thoải mái tất cả những gì trong lòng tôi.

Ngay hôm đầu chị Malta trở về Nhật, tôi kể ngay với chị về tất cả những chuyện đã xảy ra với tôi. Chị lắng nghe đến cuối câu chuyện dài, kỳ lạ của tôi mà không hỏi một câu nào. Và khi tôi đã kể xong, chị trút một hơi thở dài mà nói với tôi: – Chị biết lẽ ra chị phải ở bên em, chị phải trông nom em trong suốt thời gian đó. Vì lý do nào đó chị không hề biết em có những vấn đề sâu xa như vậy. Có lẽ đơn giản là vì em gần gũi với chị quá. Nhưng dù thế nào đi nữa, có những việc chị cần phải làm. Có những nơi chị phải đến, một mình. Chị không có lựa chọn nào khác.

Tôi bảo chị rằng chị không nên quá bận lòng về chuyện đó. Nói gì thì nói, đó là những vấn đề của tôi, và tôi đang cải thiện dần dần, từng chút một.

Chị ngẫm nghĩ một lát, lặng thinh, sau đó chị nói: – Tất cả những gì em đã trải qua sau khi chị rời Nhật đều rất đớn đau, cay đắng đối với em, nhưng đúng như em nói, em đang tiến đến chỗ đúng là mình, từng bước một. Những gì xấu xa nhất đã qua đối với em và nó sẽ không bao giờ quay trở lại nữa. Những điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với em lần nữa. Sẽ không dễ dàng đâu, nhưng sau một thời gian rồi em sẽ quên được nhiều chuyện. Tuy nhiên, không có một cái tôi đích thực, người ta không thể sống. Nó cũng như cái nền trên đó ta đứng vậy. Không có nền, ta không thể xây được gì hết.

Tuy nhiên, có một điều em không bao giờ được quên, đó là thân thể em đã bị gã đàn ông đó làm ô uế. Chuyện đó lẽ ra không bao giờ được phép xảy ra. Lỡ mà xảy ra điều xấu nhất, chị có thể sẽ mất em mãi mãi, em có thể sẽ phải vĩnh viễn lang thang trong cõi hư vô. Cũng may, hoá ra cái tôi của em lúc đó không phải là cái tôi thực, cái tôi bản lai của em, thành thử biến cố kia lại có tác dụng ngược. Thay vì giam hãm em, nó lại giải phóng em khỏi trạng thái trung gian. Điều đó xảy ra hoàn toàn là do may mắn. Tuy nhiên, việc em đã bị làm ô uế thì vẫn còn đó, ở bên trong em, đến một lúc nào đó em sẽ phải tự rứt nó ra khỏi mình. Về việc đó chị không thể làm gì giúp em.

Chị cũng không biết nên bảo em làm thế nào. Em sẽ phải tự mình tìm ra cách và tự mình làm việc đó.

Rồi chị tôi đặt cho tôi cái tên mới: Kano Creta. Em vừa mới ra đời nên cần một cái tên mới, chị nói. Tôi thích cái tên ấy ngay từ đầu. Sau đó Kano Malta bắt đầu sử dụng tôi làm người trung gian tinh thần cho chị ấy. Dưới sự hướng dẫn của chị ấy, tôi ngày càng học được cách kiểm soát cái tôi mới của mình và tách rời thể xác khỏi tinh thần. Cuối cùng, lần đầu tiên trong đời, tôi bắt đầu có thể sống với cảm giác bình an. Dĩ nhiên, cái tôi đích thực của tôi vẫn là một cái gì ngoài tầm nắm bắt của tôi. Nhưng giờ đây, với Kano Malta, tôi có một người bạn đồng hành ở bên tôi, người mà tôi có thể trông cậy, người hiểu tôi và chấp nhận tôi. Chị trở thành người hướng đạo cho tôi và bảo vệ tôi.

– Nhưng rồi cô lại gặp Wataya Noboru lần nữa phải không?

– Kano Creta gật đầu. Tôi đã gặp lại Wataya Noboru. Chuyện xảy ra vào đầu tháng ba năm ngoái. Đã hơn năm năm qua kể từ khi tôi qua tay hắn, trải qua cuộc hoá thân và bắt đầu làm việc cùng Kano Malta. Tôi với hắn chạm mặt nhau khi hắn đến nhà chúng tôi để gặp chị Malta. Hai chúng tôi không nói chuyện với nhau. Tôi chỉ thoáng thấy hắn nơi phòng ngoài, nhưng chỉ thoáng thấy là đủ để tôi chết cứng tại chỗ như vừa bị sét đánh. Chính là gã đó – người đàn ông cuối cùng đã mua tôi.

Tôi gọi Kano Malta ra một bên, cho chị biết đó là gã đàn ông đã làm tôi bị ô uế. Được rồi, chị nói. Cứ để mọi chuyện đó cho chị. Đừng lo, em lánh mặt đi. Đừng để hắn nhìn thấy em. Tôi làm như chị bảo. Chính vì vậy mà tôi không biết hắn và chị Malta bàn với nhau chuyện gì.

– Wataya Noboru có việc gì cần gặp Kano Malta thế nhỉ? Kano Creta lắc đầu.

– Ông Okada ạ, tôi xin lỗi, tôi không biết.

– Người ta đến nhà các cô bởi họ có việc cần, thường là vậy phải không?

– Vâng, đúng vậy.

– Thường thì họ đến vì chuyện gì?

– Đủ thứ chuyện.

– Nhưng đủ thứ chuyện là chuyện gì? Cô cho tôi một ví dụ được không? Kano Creta cắn môi một lát.

– Bị mất đồ. Vận mệnh. Tương lai. Mọi thứ.

– Và hai cô biết những chuyện đó?

– Chúng tôi biết. Không phải gì cũng biết, nhưng hầu hết các câu trả lời đều ở đây, – Kano Creta nói, tay chỉ lên thái dương.

– Ta chỉ cần vào trong đó thôi.

– Như là xuống giếng ấy à?

– Vâng, kiểu như vậy.

Tôi chống cùi chỏ lên bàn, thở một hơi dài.

– Giờ thì, nếu được, có một điều tôi muốn cô nói cho tôi biết. Cô đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi mấy lần. Cô làm việc đó là có ý thức. Cô muốn điều đó xảy ra. Đúng không?

– Vâng, đúng thế – Kano Creta nói.

– Đó là hành động có ý đồ. Tôi đã bước vào ý thức của ông và giao hợp với ông? – cô làm được những chuyện như vậy à?

– Vâng, tôi làm được. Đó là một trong các chức năng của tôi? – cô và tôi giao hoan với nhau trong ý thức của tôi.

– Khi nghe chính mình nói ra những lời đó, tôi có cảm giác mình vừa treo một bức họa siêu thực táo bạo lên một bức tường trắng. Thế rồi, như thể tôi đang lùi ra xa một quãng rồi nhìn bức tranh xem nó có treo lệch không, tôi lặp lại: Cô và tôi giao hoan với nhau trong ý thức của tôi. Nhưng tôi không hề yêu cầu các cô điều gì cả. Tôi chưa bao giờ nảy ý định tìm kiếm một cái gì đó ở cô. Đúng không? Vậy thì tại sao cô lại nhọc công làm chuyện đó chứ?

– Bởi chị Kano Malta ra lệnh cho tôi làm vậy.

– Nghĩa là Kano Malta dùng cô làm trung gian để sục sạo trong ý thức của tôi. Cô ta tìm cái gì vậy? Câu trả lời cho Wataya Noboru ư? Hay cho Kumiko? Kano Creta im lặng một chút. Cô có vẻ bối rối. – tôi không thực sự biết, – cô nói – Tôi không được biết thông tin chi tiết.

Không biết thông tin chi tiết thì người trung gian có thể làm tròn vai trò của mình một cách tự nhiên hơn. Việc duy nhất của tôi là làm trung gian để tâm trí của người khác đi qua tôi. Còn việc của Kano Malta là gán ý nghĩa cho những gì tôi tìm thấy ở đó. Nhưng xin ông Okada hiểu cho: Kano Malta về cơ bản là đứng về phía ông. Tôi căm thù Wataya Noboru, ông cũng hiểu, mà chị Kano Malta lo là lo cho tôi trước tiên. Chị ấy làm vậy là vì ông, ông Okada ạ. Tôi tin như thế.

Kano Creta ra siêu thị gần nhà. Tôi đưa tiền cho cô và đề nghị trước khi ra khỏi nhà cô nên thay quần áo khác tươm tất hơn. Cô gật rồi vào phòng Kumiko, chọn một chiếc áo cánh bằng vải cotton trắng và váy in hoa.

– Ông Okada không phiền vì tôi mặc quần áo của bà nhà chứ? Tôi lắc đầu.

– Thư cô ấy bảo tôi vứt hết đi. Cô có mặc cũng chẳng phiền ai hết.

Đúng như tôi chờ đợi, mọi thứ đều rất hợp với cô, hợp đến lạ kỳ. Ngay cả cỡ giày của cô cũng khớp. Kano Creta ra khỏi nhà mang một đôi xăng-đan của Kumiko. Nhìn Kano Creta mặc quần áo của Kumiko, một lần nữa tôi lại cảm thấy thực tại đang đổi hướng, kiểu như một con tầu khách khổng lồ đang chầm chậm bò sang lộ trình khác vậy.

Sau khi Kano Creta đi khỏi, tôi nằm trên sofa nhìn đăm đăm ra vườn, đầu óc trống rỗng. Ba mươi phút sau cô đi taxi về, tay xách ba túi to ních đầy thức ăn. Rồi cô làm cho tôi món thịt nguội với trứng và salad cá hồi.

– Ông Okada này, ông có quan tâm gì đến đảo Crete không?

– Kano Creta đột ngột hỏi sau khi chúng tôi ăn xong.

– Crete? – tôi nói – Ý cô muốn nói đảo Crete ở Địa Trung Hải ấy à?

– Vâng.

Tôi lắc đầu. – tôi không biết. Không phải là tôi không quan tâm. Chẳng qua tôi chưa bao giờ quan tâm nhiều đến chuyện ấy cả.

– Ông có muốn đến Crete cùng tôi không?

– Đến Crete cùng cô? – tôi hỏi lại. – tôi muốn rời Nhật một thời gian. Suốt khoảng thời gian ngồi dưới giếng sau khi ông đi khỏi, tôi nghĩ là nghĩ về chuyện đó. Ngay từ khi chị Malta đặt cho tôi cái tên Creta, tôi đã muốn một ngày nào đó sẽ đến Crete. Để chuẩn bị tôi đã đọc nhiều sách về hòn đảo đó. Thậm chí tôi còn học tiếng Hy Lạp để có thể sống ở đó khi đến lúc. Tôi có vài khoản tiết kiệm kha khá, đủ để hai chúng ta sống thảnh thơi ở đó một thời gian dài. Ông sẽ không phải lo gì chuyện tiền nong cả.

– Kano Malta có biết cô có ý định đi đảo Crete không?

– Không. Tôi không hề nói gì với chị về chuyện này, nhưng tin tôi tin chắc chị ấy sẽ không phản đối. Hẳn chị ấy sẽ nghĩ đó là điều tốt cho tôi. Chị đã dùng tôi làm trung gian trong năm năm qua, nhưng ấy không phải là chị khai thác tôi như một thứ công cụ. Chị làm vậy cũng là để giúp tôi phục hồi. Chị tin rằng bằng cách cho tâm trí hay bản ngã của nhiều người khác nhau đi qua tôi, chị có thể giúp tôi nắm chắc được cái ngã của chính mình. Ông có hiểu điều tôi nói không? Với tôi, nó có tác dụng như một thứ kinh nghiệm của người khác, qua đó tôi biết có một cái ngã là như thế nào.

Thử nghĩ mà xem. Cả đời tôi chưa bao giờ nói thẳng thừng, rành rọt với bất cứ ai: Tôi muốn làm việc này. Ngay từ thời điểm ra đời, cái đau là trung tâm cuộc sống của tôi. Mục đích duy nhất của đời tôi là tìm cách cùng tồn tại với cái đau khủng khiếp đó. Rồi khi tôi đầy hai mươi tuổi và cái đau biến mất khi tôi tìm cách tự tử, thì thay cho cái đau lại là một nỗi vô cảm sâu thăm thẳm. Tôi sống như cái xác biết đi. Một tấm màng vô cảm dày phủ kín quanh tôi. Tôi hoàn toàn không có chút gì – thậm chí không một mẩu nhỏ – của cái gọi là ý chỉ của riêng tôi. Thế rồi khi Wataya Noboru làm ô uế thể xác tôi và mở tung tâm trí tôi ra, tôi đã có được cái tôi thứ ba của mình.

Nhưng dù đã vậy đi nữa tôi vẫn chưa là chính mình. Mãi đến giờ tôi vẫn chỉ nắm được cái vỏ tối thiểu cần thiết để mang chứa tôi – chỉ cái vỏ mà thôi.

Và như một cái vỏ, dưới sự dẫn dắt của Kano Malta, tôi cho nhiều cái tôi khác thông qua mình.

Hai mươi sáu năm đời tôi đã trôi qua như vậy đó. Ông cứ tưởng tượng mà xem: suốt hai mươi sáu năm trời, tôi chẳng là gì hết. Đó là điều tôi đã đột nhiên hiểu ra khi ngồi một mình dưới đáy giếng mà suy nghĩ. Tôi nhận ra rằng suốt khoảng thời gian dằng dặc đó, con người gọi là tôi kia kỳ thực chẳng là gì sất. Tôi chẳng là gì khác ngoài một con điếm. Một con điếm thể xác. Một con điếm tinh thần.

Tuy nhiên, bây giờ tôi muốn nắm chắc lấy cái tôi mới của mình. Tôi không còn là cái vỏ cũng không còn là vật trung gian nữa. Tôi đang cố xác lập bản thân mình ở đây, trên mặt đất này. – tôi hiểu những gì cô nói với tôi, nhưng tại sao cô muốn đi Crete với tôi chứ không phải ai khác?

– Bởi vì đó có thể là điều tốt cho cả hai chúng ta: cho ông Okada, lẫn cho tôi – Kano Creta nói.

– Hiện thời cả ông lẫn tôi đều không cần có mặt ở đây.

Mà nếu đã vậy, tôi nghĩ tốt nhất là chúng ta không có mặt ở đây. Ông Okada nói tôi nghe, ông có dự định làm một việc gì không, ông có kế hoạch nào để thực hiện từ nay trở về sau không?

– Việc duy nhất tôi cần là nói chuyện với Kumiko. Chừng nào tôi với cô ấy chưa gặp mặt nhau và cô ấy chưa bảo tôi rằng cuộc sống chung của hai chúng tôi đã chấm dứt, tôi không thể làm gì khác. Tuy nhiên, tôi không biết phải tìm cô ấy bằng cách nào bây giờ.

– Nhưng nếu ông tìm ra bà ấy và cuộc hôn nhân giữa hai người đã chấm dứt như ông nói, thì liệu ông có nghĩ đến việc đi Crete với tôi không? Đến một lúc nào đó hai chúng ta sẽ phải khởi đầu một cái gì đó mới, – Kano Creta nói, nhìn thẳng vào mắt tôi. – tôi cho rằng đảo Crete là điểm khởi đầu không tồi.

– Không tồi chút nào cả, – tôi nói.

– Bất ngờ thì có thể, nhưng là điểm khởi đầu thì không tồi.

Kano Creta mỉm cười với tôi. Nghĩ một chút, tôi nhận ra rằng đây là lần đầu tiên cô mỉm cười. Khi cô cười, tôi cảm thấy như lịch sử đã phần nào đã bắt đầu chuyển sang hướng mới.

– Chúng ta vẫn còn thời gian, – cô nói.

– Dù tôi có quàng lên đi nữa thì cũng phải mất ít nhất hai tuần để chuẩn bị. Ông hãy dùng thời gian đó để suy nghĩ, ông Okada ạ. Tôi không biết liệu tôi có thể cho ông cái gì không.

Ngay lúc này tôi cảm thấy mình chẳng có gì để cho cả. Tôi gần như hoàn toàn trống rỗng. Tôi chỉ mới bắt đầu lấp đôi ba nội dung vào cái vỏ rỗng này, từng tý một. Tôi có thể trao ông chính bản thân tôi, nếu ông Okada bảo như thế là đủ cho ông. Tôi tin rằng hai ta có thể giúp nhau.

Tôi gật đầu. – tôi sẽ nghĩ xem, – tôi nói. – tôi rất vui khi được lời đề nghị này của cô, tôi nghĩ nếu chúng ta cùng đi được với nhau thì hay quá. Thật đấy. Nhưng tôi còn nhiều điều phải suy nghĩ và nhiều việc cần phải thu xếp.

– Nếu như cuối cùng ông nói ông không muốn đến đảo Crete thì cũng không sao. Tôi sẽ không mếch lòng đâu. Tiếc thì tôi sẽ tiếc, nhưng tôi muốn ông trả lời thẳng, đừng khách sáo.

Kano Creta lại lưu lại nhà tôi đêm đó. Lúc xế chiều cô mời tôi đi dạo trong công viên gần nhà. Tôi quyết định quên đi vết bầm trên mặt và ra khỏi nhà.

Hà cớ gì phải bận tâm về những chuyện đó chứ? Chúng tôi tản bộ khoảng một tiếng đồng hồ trong buổi tối mùa hè dễ chịu, rồi trở về nhà ăn tối.

Sau khi ăn xong, Kano Creta bảo cô muốn ngủ với tôi. Cô bảo cô muốn có quan hệ tinh giao bằng thể xác với tôi. Chuyện này đột ngột quá, tôi không biết nên làm gì, và tôi nói với cô đúng như vậy: _Chuyện này đột ngột quá.

Tôi không biết nên làm gì._

Nhìn thẳng vào tôi, Kano Creta nói: – Dù ông Okada có đi cùng tôi đến đảo Crete hay không, tôi muốn ông hãy lấy tôi làm gái điếm, dù chỉ một lần duy nhất. Tôi muốn ông mua thể xác tôi. Ngay tại đây. Ngay bây giờ. Đây sẽ là lần cuối cùng của tôi. Tôi sẽ thôi làm gái điếm, dù là điếm thể xác hay điếm tinh thần. Tôi cũng sẽ bỏ cái tên Kano Creta. Tuy nhiên, muốn vậy, tôi cần có một điểm phân giới rõ ràng, nhìn thấy được, nó bảo cho ta biết rằng đến đây là hết. – tôi hiểu cô cần một điểm phân giới, nhưng tại sao cô cứ phải ngủ với tôi?

– Ông Okada không hiểu sao? Bằng cách ngủ với ông, con người thực của ông, nhập thân thể mình vào thân thể ông trong thực tế, tôi muốn đi qua con người ông, con người gọi là Okada này. Có làm như vậy tôi mới mong thoát khỏi cảm giác ô uế ở bên trong tôi. Điểm phân giới là vậy đó.

– Dù sao đi nữa, tôi rất tiếc, tôi không bao giờ mua thể xác người khác.

Kano Creta cắn môi.

– Hay là thế này. Thay vì trả tiền, ông hãy cho tôi một ít quần áo của vợ ông. Cả giày nữa. Chúng ta sẽ lấy đó làm cái giá cho thể xác tôi. Như vậy là được phải không ông? Chừng đó tôi sẽ được cứu thoát.

– Cứu thoát? Ý cô là cô sẽ được giải phóng khỏi vết nhơ mà Wataya Noboru đã để lại bên trong cô?

– Vâng, ý tôi là thế.

– Kano Creta nói.

Tôi nhìn đăm đăm vào cô. Không có cặp lông mi giả, khuôn mặt Kano Creta trông thật trẻ con.

– Này Kano Creta, – tôi nói.

– Thật ra gã Wataya Noboru này là người thế nào? Hắn là anh vợ tôi đấy, nhưng hầu như tôi chẳng biết gì về hắn. Hắn nghĩ những gì? Hắn muốn cái gì? Tôi chỉ biết chắc mỗi một điều là hắn và tôi căm ghét nhau.

– Wataya Noboru là kẻ thuộc về một thế giới hoàn toàn đối lập với thế giới của ông, – Kano Creta nói. Cô dừng một chút, dường như để tìm từ, rồi mới nói tiếp: ở một thế giới nơi ông Okada mất tất cả thì Wataya Noboru được tất. Ở một thế giới nơi ông Okada bị khước từ thì Wataya Noboru được chấp nhận. Ngược lại cũng vậy. Chính vì vậy mà hắn thù ghét ông đến thế. – tôi không hiểu. Việc gì hắn phải bận tâm là có cái thằng tôi ở trên đời này chứ? Hắn vừa nổi tiếng lại vừa lắm quyền lực. So với hắn, tôi chỉ là con số không tròn trĩnh. Có gì hắn phải phí thời giờ công sức để đi thù ghét chính tôi? Kano Creta lắc đầu.

– Lòng thù hận, nó cũng như một cái bóng dài, đen. Trong hầu hết trường hợp, ngay cả kẻ bị cái bóng đó trùm lên cũng không biết nó từ đâu tới. Nó như thanh gươm hai lưỡi. Khi ta đâm người khác thì cũng là đâm chính mình. Ta chém người khác càng mạnh thì cũng chém chính mình càng mạnh. Đôi khi nó gây chết người nữa. Nhưng thoát khỏi nó không dễ đâu.

Ông Okada cần phải cẩn thận. Nó nguy hiểm lắm. Một khi lòng thù hận đã bắt rễ trong lòng ông thì rứt bỏ được nó là điều khó nhất trên đời này.

– Mà cô thì cảm thấy được nó phải không? Cái cội rễ thù hận trong lòng Wataya Noboru ấy.

– Vâng, tôi thấy được. Đến giờ vẫn cảm thấy được, – Kano Creta nói.

– Đó chính là cái đã xé toạc thể xác tôi làm hai, đã làm tôi ô uế, ông Okada ạ.

Chính vì vậy tôi không muốn hắn là người khách cuối cùng mua thể xác tôi.

Ông có hiểu không? Đêm ấy tôi lên giường với Kano Creta. Tôi cởi bỏ những thứ quần áo của Kumiko mà cô mặc rồi nhập thân thể mình vào cô. Nhẹ nhàng và lặng lẽ.

Như thể đó là phần nối dài của giấc mơ tôi, như thể tôi đang tái tạo trong thực tại chính những động tác tôi đã làm với Kano Creta trong giấc mơ.

Thân thể cô là có thực, là sống động. Nhưng thiếu một cái gì đó: thiếu cái cảm thức sáng rõ rằng chuyện này đang xảy ra trong thực tế. Những mấy lần tôi có cái hư giác rằng mình đang làm những việc này với Kumiko chứ không phải Kano Creta. Tôi cứ đinh ninh rằng ngay khi tôi xuất thì sẽ thức dậy. Nhưng tôi không thức dậy. Tôi đi vào bên trong cô. Đó là thực tại.

Đúng là thực tại. Nhưng mỗi khi tôi nhìn nhận điều đó thì thực tại lại có vẻ ít thực hơn một chút. Thực tại cứ lỏng ra dần và rời khỏi thực tại, từng bước từng bước một. Nhưng dẫu sao đó vẫn là thực tại.

– Ông Okada, – Kano Creta nói, hai tay vòng qua lưng tôi, – ta cùng đến đảo Crete nhé. Đây không phải là chỗ cho hai ta nữa, không phải cho ông cũng không phải cho em. Chúng ta phải đến đảo Crete. Nếu ông ở lại đây, sẽ có chuyện không hay xảy ra với ông. Em biết. Em tin chắc thế.

– Chuyện không hay?

– Hết sức không hay, – Kano Crete nói lời tiên tri. Giọng cô nhỏ nhưng xuyên thấu tim như giọng con chim tiên tri sống trong rừng sâu.

nhavantuonglai

Share:
Quay lại.

Có thể bạn chưa đọc

Xem tất cả »

Luôn sẵn sàng hỗ trợ khi bạn cần

Hỗ trợ nhanh

Bạn có thể liên lạc trực tiếp với nhavantuonglai qua số hotline đính kèm dưới đây, hoặc Instagram nếu không thích nghe điện thoại cho bất kỳ vấn đề, rắc rối nào phát sinh trong quá trình đọc lẫn trong cuộc sống của bạn.

Hỗ trợ chuyên nghiệp

Bạn có thể viết thư và gửi theo địa chỉ đính kèm dưới đây trong trường hợp cần trao đổi chi tiết, chuyên nghiệp về vấn đề bản thân, hợp tác đôi bên hoặc bất kỳ thắc mắc nào muốn được trao đổi chi tiết.

Hỗ trợ trực tiếp

Bạn có thể đề xuất buổi hẹn gặp trực tiếp trong trường hợp cho rằng vấn đề cần trao đổi chỉ có thể làm rõ thông qua đối thoại trực tiếp. Hãy liên hệ với nhavantuonglai theo các thông tin đính kèm dưới đây để sắp xếp.

Hotline

+84 88 686 7749

Email cá nhân

info@nhavantuonglai.com

Địa chỉ

Da Nang | Hue