Bài viết trên Instagram ngày 06 tháng 04 năm 2021
nhavantuonglai là kênh chuyên viết lách chia sẻ và hướng dẫn thuần thục khi thực hành viết lách qua những bài chia sẻ trên Instagram chính thức.
· 2 phút đọc.
chiều nay lúc tan tầm, mình quyết định khoan về nhà mà dừng lại ở quảng trường, xe để một bên rồi rảo bước vào trong.
ở giữa hai dòng xe đang miệt mài, quảng trường rộng đầy nắng và gió lộng, phía trên cao là lá cờ tổ quốc, còn xung quanh có những người đang đổ mồ hôi vì chạy bộ.
khung cảnh ấy, gợi mình nhớ về những gì trong tầm mắt của 7 năm trước, khi đang dừng vì thở dốc sau đoạn dài rong ruổi khắp chốn trong đêm gió mát.
lúc đó, mình nghĩ thành phố này cũng thú vị và hay ho đấy chứ. Huế thì mình mượn bàn tay để nói, rằng cả thành phố là gọn gàng trong lòng bàn tay nè; còn với nơi này, chắc đôi ba bàn mới đủ hết nhỉ? sự thú vị lúc ấy, trong mắt mình là cảm giác nhẹ nhàng bình lặng, đôi người tử tế được gặp và những màu với mùi mê hoặc có ở trên đường.
lấy cảm giác đó làm mốc, để đôi lần mở lòng với bạn, mình lại nói rằng một thành phố để tận hưởng và làm việc thì nên khác nhau; và cả những gì làm vì đam mê rồi kiếm sống cũng như vậy. cơm áo gạo tiền, mùi đời vùi dập hết sự thú vị và đáng yêu của ban đầu, nên có những khi với những gì là sẽ không thể cảm nhận lại được, nếu ta cứ hoà chúng làm một…
ấy thế mà nay, giữa nơi đầy nắng và gió lộng, giữa khung hình trong tầm mắt như 7 năm về trước; mình lại cảm thấy sao những gì mệt nhoài khó khăn của ngày trước ở đây lại nhạt nhoà, vu vơ vô thường quá. có phải vì những điều đúng đắn chỉ là nhất thời; hay khi đi đủ xa thì sẽ đủ biết gì là quan trọng nhất? suy nghĩ hiện lên vậy chứ mình chưa muốn tìm tận cùng câu trả lời, bởi vẫn đang toàn tâm tận hưởng nắng và gió của nơi này…